Lư
Nhân Quả
I. Định Nghĩa Chữ Nhân
Quả:
Nhân:
Nguyên nhân, năng lực
phát động
Quả:
Kết quả, sự h́nh thành
của năng lực phát động
II. Định Lư Nhân Quả:
Lư Nhân Quả là một định
luật nêu rơ sự tương
quan tương duyên giữa
nhân và quả; có nhân
duyên phối hợp tất có
quả h́nh thành.
III. Những Đặc Điểm Về
Lư Nhân Quả:
1.
Nhân Quả Là Định Luật
Hiện Thật:
Đức Phật không phải là
người sáng chế đạo lư
Nhân Quả, Ngài chỉ là
người đă giác ngộ sự
tương quan, tương duyên
giữa nguyên nhân và kết
quả của sự vật. Đức Phật
căn cứ trên đời sống
thực tại để thuyết giảng
Lư Nhân Quả cho chúng ta
hiểu.
2.
Nhân Quả Chi Phối Tất Cả:
Sở dĩ mọi thứ trên đời
khác nhau v́ được cấu
tạo bởi nghiệp nhân khác
nhau. V́ thế định luật
Nhân Quả chi phối tất cả
sự vật. Định luật Nhân
Quả không thiên vị,
không bênh vực một ai.
Không ai có thể phủ nhận
hoặc sửa đổi định lư tất
nhiên này.
3.
Nhân Quả Là Một Định
Luật Rất Phức Tạp:
Lư Nhân Quả không phải
giản-dị như chúng ta
thường hiểu. Sự liên hệ,
tương-quan, tương duyên,
tương phản giữa nhân và
quả thường tạo nên phức
tạp và khó hiểu. Chính
v́ vậy, những ai chưa
nhận rơ sự tương quan
này thường khó nhận thức
được sự chính xác của Lư
Nhân Quả và gây nên
những ngộ nhận.
IV. Sự Tương Quan Giữa
Nhân Và Quả:
Đức Phật dùng đạo Lư
Nhân Quả để giải thích
sự tương quan tương
duyên giữa nhân và quả.
Sự tương quan nầy rất
mật thiết, nhưng cũng
rất phức tạp và khó nhận
định.
1.
Một Nhân Tự Nó Không Thể
Sinh Ra Quả:
Sự vật được h́nh thành
giữa vũ-trụ nầy đều do
sự tổng hợp của nhiều
nhân duyên. Một nhân
không thể nào tự nó phát
sanh ra quả được. Ví dụ
cây lúa không phải chỉ
do hạt lúa tạo thành mà
cần phải có các nhân
khác giúp vào hạt lúa
mới nảy mầm được như đất,
nước, v.v...
2.
Nhân Nào Quả Nấy:
Nhân thế nào th́ kết quả
cũng như vậy chứ không
bao giờ tương phản, mâu
thuẩn nhau. Ví dụ người
học đàn chỉ biết đàn,
chứ không thể biết đánh
trống.
3.
Trong Nhân Có Quả, Trong
Quả Có Nhân:
Nhân, chính nó cũng là
quả đồng thời của sự
thuần thục của nhiều
nhân duyên trước nó. Quả,
chính nó cũng là nhân
đồng thời cho sự phát
sanh của quả khác. Ví dụ:
Tốt nghiệp đại học là
kết quả của nhiều năm
tháng học hành nhưng sự
tốt nghiệp đó cũng là
nhân chính cho sự t́m
kiếm việc làm, và ngược
lại.
V. Sự Liên Hệ Giữa Nhân
Và Quả Qua Thời Gian:
1.
Nhân Quả Một Thời:
Nhân quả nối liền nhau.
Nghĩa là vừa tạo nhân,
quả liền phát khởi. Như
đánh chuông liền nghe
tiếng. Quả theo liền với
nhân, chứ không cần chờ
đợi một thời gian mới
thuần thục.
2.
Nhân Quả Trong Hiện Tại:
Tạo nhân đời này th́ kết
quả cũng trong đời này.
Như trồng lúa th́ chừng
sáu tháng đă có lúa,
không cần phải đợi một
thời gian lâu xa.
3.
Nhân Quả Trong Hai Đời:
Nhân tạo đời trước, đời
này mới có kết quả, nhân
tạo đời này đến đời sau
mới có kết quả; nghĩa là
cần đợi một thời gian
khá lâu quả mới thuần
thục. Ví dụ, trong đời
sống hiện tại biết bố
thí cúng dường th́ đời
sau sẽ được giàu sang.
4.
Nhân Quả Trong Nhiều Đời:
Nhân tạo từ các đời
trước đến đời này mới có
kết quả. Nhân tạo trong
đời này, đến nhiều đời
sau mới có kết quả. Ví
dụ, muốn thoát khỏi sanh
tử luân hồi phải cần
trải qua nhiều kiếp tu
hành.
VI. Những Ví Dụ Về Lư
Nhân Quả:
1.
Nhân Quả Nơi Hiện Cảnh:
Rừng rậm (Quả) là kết
quả của nhiều cây hợp
lại (Nhân).
2.
Nhân Quả Nơi Tự Thân:
Thân thể cường tráng (Quả)
là do sự kết hợp đầy đủ
của các tế bào (Nhân).
3.
Nhân Quả Nơi Tự Tâm
: Tánh t́nh tư tưởng và
trí thức con người cũng
chịu sự chi phối của
định lư Nhân Quả. Làm
điều độc ác th́ trí
tưởng thấp hèn, nghĩ
điều lành th́ tánh t́nh
thuần thục. Học nhiều
nhớ rộng th́ kiến thức
mở mang, thông thái uyên
bác.
VII. Sự Ứng Dụng Lư Nhân
Quả:
1.
Lư Nhân Quả Làm Cho
Chúng Ta Thấy Rơ Sự Thật:
Khi đă hiểu rơ sự tương
quan giữa nhân và quả,
chúng ta có thể thấu
hiểu thực trạng của sự
vật đúng như sự thật,
chứ không vọng tưởng sai
lầm.
2.
Không Tuân Theo Thuyết
Thượng Đế Thần Quyền:
Căn cứ vào định lư Nhân
Quả, đạo Phật phủ nhận
thuyết vũ trụ do một
đấng Thượng-Đế sanh ra,
và phủ nhận sự thưởng
phạt do thượng đế ban bố.
V́ thế, một Phật tử hiểu
được Lư Nhân Quả không
mê tín dị đoan, không ỷ
lại thần thế và quyền
hành của một ai.
3.
Người Hiểu Nhân Quả Đặt
ḷng tin tưởng ở chính
ḿnh:
Đă biết cuộc đời của
ḿnh do nghiệp nhân của
chính ḿnh tác thành,
như thế th́ tự ḿnh là
chúa tể và có đặc quyền
cải tạo đời sống của
ḿnh hiện tại để trở
thành trong đẹp thanh
cao.
4.
Người Tin Lư Nhân Quả
Không Chán Nản, Không
Trách Móc:
Đă hiểu rơ tất cả hoàn
cảnh hưởng thọ đều do
chính ḿnh gây ra, người
hiểu nhân quả, dù gặp
thất bại hay nghịch cảnh
cũng không chán nản
trách móc, chỉ lo tự cải
tạo lấy nghiệp nhân bất
thiện để được hưởng kết
quả chân chánh thanh
tịnh mà thôi.
5.
Người Hiểu Lư Nhân Quả
Chỉ Lo Tạo Nhân Lành Và
Nghĩ Đến Kết Quả Trước
Khi Hành Động:
Đă hiểu rơ những sự
hưởng thọ hiện tại đều
do nghiệp nhân đă tạo ra
trong quá khứ, nếu muốn
được kết quả tốt đẹp,
cần phải siêng năng tạo
những hành động có lợi
cho ḿnh, cho người, cho
chúng sanh, và đúng theo
lời Phật dạy.
VIII. Kết Luận:
Lư Nhân Quả là một định
lư tất nhiên, dựa vào Lư
Nhân Quả chúng ta hiểu
rằng: Mọi sự hưởng thọ
dù tốt đẹp hay xấu xa
của kiếp người ở hiện
tại đều do nghiệp nhân
đă làm trong quá khứ. V́
con người làm chủ chính
ḿnh, không ai có quyền
can thiệp vào sự thưởng
hay phạt của chính bản
thân ḿnh. Định Lư Nhân
Quả giúp ta tin tưởng ở
sự kết quả của những
hành động mà chúng ta
gây ra. Áp dụng Lư Nhân
Quả vào cuộc sống sẽ
giúp chúng ta trừ đi
những bi quan, yếm thế,
bất hạnh trong cuộc đời.
Định Lư Nhân Quả của đạo
Phật đem lại cho chúng
ta một đức tính can đảm
và chịu đựng, và mở rộng
chân trời giải thoát
giác ngộ cho mọi loài
chúng sinh