Lư Luân Hồi
I. Lời nói đầu:
Con người do ai sinh ra?? Sanh
ra rồi để làm ǵ và sẽ đi về đâu?
Những câu hỏi này thường làm
nhân loại băn khoăn, thắc mắc.
?Rất nhiều tôn giáo và triết học
chủ nghĩa từ trước đến nay cũng
đă t́m ṭi và tŕnh bày nhiều
giả thuyết khác nhau nhưng hiện
tại vẫn chưa thỏa măn được tính
hiếu kỳ của nhân loại. Vấn đề
nhân sinh quan vẫn c̣n đè nặng
trong trí óc của con người. Đạo
Phật dùng đạo lư Luân Hồi để trả
lời những câu hỏi trên và chỉ rơ
địa vị con người trong đạo Phật
như thế nào.
II. Những hiểu lầm về nhân sanh:
Những hiểu lầm về nhân sanh quan
bao gồm bốn thứ kiến chấp:
1.
Chấp đoạn:
Cho rằng con người chỉ có với
hiện tại, chỉ thực sự có trong
mấy mươi năm sống và khi chết là
hết, những kiến thức hiểu biết
không c̣n.
2.
Chấp thường:
Có người cho rằng sau khi chết
tuy thân thể tiêu tan nhưng vẫn
có một linh hồn bất tử, linh hồn
ấy sẽ được lên cơi thiên đàng và
măi măi hưởng những an vui khoái
lạc (nếu tạo nhân lành trong
hiện tại), hay sẽ bị đọa vào cơi
địa ngục chịu khổ măi măi (nếu
tạo việc ác).
3.
Chấp thân trước không can hệ đến
thân sau:
Có người cho rằng dầu thân này
chết sanh ra thân sau, nhưng
thân sau ấy không liên can ǵ
với thân trước.
4.
Chấp luân hồi theo luật tiến hóa:
Có người cho rằng sự vật luân
hồi theo luật tiến hóa.
III. Định Nghĩa Luân Hồi:
Luân : Bánh xe
Hồi : Quay tṛn
Luân Hồi là sự thăng trầm măi
măi của chúng sanh trong sáu cơi
phàm, lúc sanh ra làm người, làm
trời, làm ngạ quỷ, v.v...
IV. Sự Luân Hồi của mọi vật:
Lư luân hồi là một định luật
chung của tất cả sự vật.
1.
Thực vật:
Như cây cam, do hột cây cam gieo
xuống đất, mọc thành cây cam, và
sanh ra trái có hột, đem hột ấy
trồng thành cây cam; măi măi như
vậy không bao giờ dừng nghỉ.
2.
Mưa:
Nước biển do khí nóng mặt trời
bốc hơi lên, hơi gặp khí lạnh
đọng lại thành mây, rồi rơi
xuống thành mưa, nước mưa chảy
ra biển, và bốc hơi lên; cứ tuần
hành như vậy không bao giờ mất.
3.
Sức nóng:
Sức nóng chứa trong cây, t́m
chẳng gặp, trông chẳng thấy,
nhưng lấy hai cây cọ xát vào
nhau một hồi lâu lại có lửa bật
cháy. Lửa ấy đốt cây tạo thành
thán khí, các cây khác hút lấy
thán khí để chứa lại sức nóng
như trước; cứ tuần tự như vậy
th́ lửa trong cây không bao giờ
mất.
V. Nguyên nhân của luân hồi:
Sự sanh tử luân hồi của con
người do những nguyên nhân sau
đây:
1.
Sức mạnh của nghiệp:
Con người sống ở trên đời luôn
luôn tạo các nghiệp về thân,
miệng, ư nghĩ. Những nghiệp này
tiếp nối nhau tạo thành những
sức mạnh dắt dẵn con người sau
khi chết rồi phải đầu thai để
sống một kiếp khác. Sức mạnh của
nghiệp đó càng ngày được tăng
cường nối tiếp, nên con người
luôn luôn phải sống trong sanh
tử luân hồi. Có bốn loại nghiệp
thường hay dẫn dắt con người đi
đầu thai:
a.
Tích lũy nghiệp:
Nghiệp tạo ra trong nhiều đời
trước.
b.
Tập quán nghiệp:
Nghiệp tạo ra trong đời hiện tại
do những thói quen và tập quán.
c.
Cực trọng nghiệp:
Những nghiệp quan trọng có năng
lực tác động mănh liệt hơn hai
nghiệp trước.
d.
Cận tử nghiệp:
Nghiệp lực tạo ra khi gần chết.
2.
Ḷng tham sống sợ chết và sự
luyến ái của con người:
Không ai không tham sống sợ chết,
nên khi lâm chung cố hết sức bám
víu vào sự sống, t́m hết cách để
dành lại sự sống. Vả lại tư
tưởng chưa được thoải mái về
những dục vọng thế gian nên khi
chết lại muốn t́m một xác thân
khác để thỏa măn những ước vọng
tham dục của ḿnh.
3. ? Do sự mê mờ chấp
trước: Không thấy rơ bản
thể thực sự của chính ḿnh. Nhận
cái giả dối làm cái thật, và cho
cái thật là cái giả. V́ sự nhận
định sai lầm cho nên măi mê chạy
theo những cái giả dối để rồi tự
làm khổ chính bản thân ḿnh.
VI. Hành tướng luân hồi:
Lối thọ sanh tùy theo hạnh
nghiệp tác động khác nhau, tùy
tâm sở thích, tùy nghiệp tạo tác
mà thành những năng lực dẫn dắt
con người đi đầu thai. Như huân
tập những chủng tử thiện th́ sẽ
được dẫn dắt về những cơi sung
sướng. Ngược lại nếu huân tập
những chủng tử bất thiện th́ sẽ
bị sa đọa vào những cơi như địa
ngục, ngạ quỷ, hoặc bàng sanh.
VII. Sự chứng nghiệm của Luân
Hồi:
1.
Chính trong từng niệm, con người
có thể trải qua trạng thái của
sáu loài:
Nếu nghĩ điều lành th́ tâm đang
ở trong cảnh giới thiện, khi
nghĩ điều ác th́ cảnh địa ngục
hiện khởi.
2.
Cảnh giới của sáu loài có thể
lường được qua những hành động
hiện tại:
Trên cơi đời này, những ngục
h́nh, những pḥng tra tấn, những
trại giam có những h́nh phạt như
tra tấn, đổ nước sôi, giựt điện,
chiến tranh tàn phá, v.v... th́
đó chính là cái lư của cảnh giới
địa ngục.
3.
Thần đồng:
Như nhà học gia Pascal, mới lên
tám mà đă thông thạo về kỷ hà
học. Bạch Cư Di mới lên năm mà
đă biết làm thơ. Những sự kiện
ấy không thể gọi là ngẫu nhiên
được, mà đó là sự hiểu biết của
nhiều kiếp trước cho nên khi
sanh ra th́ đă giỏi xuất chúng.
4.
Các chuyện tiền thân:
Các chuyện tiền thân do Đức Phật
hay các vị Bồ Tát thuật lại, một
vài câu chuyện của một vài người
nhớ lại kiếp trước. Điều đó cho
chúng ta hiểu rằng con người đă
từng sống qua nhiều trạng thái
khác nhau trong lục đạo. Như ở
Ấn Độ có người con gái mới lên
tám mà đă biết được chồng con,
gia-quyến, xứ sở của cô đời
trước.
5.
Sự thông cảm giữa người và người:
Có người vừa gặp lại sanh ḷng
yêu thương, có người vừa gặp lại
sanh ḷng ghét bỏ. Những hiện
tượng này cho chúng ta thấy ở
trong quá khứ đă từng thương
ghét nhau cho nên ở đời này vừa
gặp nhau liền có những thiện ác
cảm mănh liệt như vậy.
VIII. Kết luận:
Qua đạo lư luân hồi, Đức Phật
dạy rằng:
1.
Nguyên nhân chính của sự đau khổ
là mê mờ. Chính v́ mê mờ cho nên
tạo ra các nghiệp nhân để phải
chịu sanh tử luân hồi.
2.
Con người luân chuyển trong sáu
nẻo, tùy nghiệp nhân mà thọ quả
báo. Giá trị cao thấp của con
người dựa vào tâm niệm hiện tại
mà biết được.
3.
Chính v́ con người luân hồi
trong lục đạo cho nên chúng sanh
có thể đều là bà con họ hàng với
nhau.
Đạo Phật nói đến Luân Hồi là
giúp con người giải thoát ra
ngoài sự sanh tử luân hồi.