|
Người Nông Dân Phản Bội
Vào một sáng nọ, trong một ngôi làng tại thành phố Ca Thị (Kasi),
có một bác nông phu đang cầy ruộng. Sau khi đào các đường
mương, ông ta thả mấy con ḅ gặm cỏ ở cánh đồng bên cạnh và
bắt đầu dùng xuổng để xới dất. Hôm sau, những con ḅ của ông
càng đi xa cánh đồng mong t́m cỏ non để ăn. Chiều xuống,
người nông dân sau khi làm xong công việc, cất dọn cuốc
xuổng, bác ta đi t́m mấy con ḅ và thấy chúng không c̣n ở
cánh đồng mà ông thả chúng trước kia nữa.
V́ là một nông dân nghèo, nên việc thất lạc mấy con ḅ là
điều vô cùng bất hạnh đối với ông ta. Người nông phu hết sức
lo lắng cho nên mặc dù ban đêm trời tối ông vẫn đi vào khu
rừng cạnh làng để t́m kiếm và kêu gọi những con ḅ đi lạc
của ông.
Ông tiến măi vào rừng sâu và quanh quẩn suốt bảy ngày đêm
vẫn không t́m ra con đường về nhà. Vào lúc ấy, ông bị thiếu
ăn và ngất xỉu v́ đói khát. Khi kiệt sức sắp ngả gục, ông
trông thấy một cây với trái chín to lớn trên cành. Cây này
mọc trên bờ của sườn đồi dốc thẳng xuống dưới một khe núi
hẹp.
Người nông dân lảo đảo đi tới cây đó với tay hái trái chín
nói trên và vội đưa vào mồm nhai ngấu nghiến. Nhưng ông cảm
thấy chưa dằn hết cơn đói và muốn có thêm trái cây ngon ngọt
này để ăn nên ông leo lên cao, ḅ theo một cành cây bắt
ngang trên sườn đồi. Cành cây v́ không chịu nổi sức nặng của
ông ta, kêu rắc một tiếng và găy làm đôi.
Người nông dân bất hạnh bị ném vào sườn núi đá rớt xuống
thung lũng hẹp phía dưới. May mắn ông ta thoát chết nhờ rơi
trúng vũng nước, không bị đập vào những tảng đá xung quanh.
Bị té nặng, ông ta quá yếu phải nằm nơi hốc núi đến mười
ngày không thể di chuyển được. Ông sống nhờ uống nước trong
vũng và ăn những cây nhỏ mọc trên bờ.
Vào ngày thứ mười, một con khỉ sống trong hang nơi hốc núi
ra uống nơi vũng nước và trông thấy người nông dân khốn khổ
đang nằm ở đó. Khỉ ngạc nhiên thấy có người đến vùng đất xa
xôi này và hỏi anh ta:
-
Ông là ai, và ông làm ǵ mà nằm ở đây?
-
Này khỉ ơi, làng tôi sinh sống gần thành phố Ca-Thị (Kasi)
và trong lúc đi kiếm mấy con ḅ chạy lạc nơi cánh đồng, tôi
đi lạc vào khu rừng trên. Tôi đi lang thang suốt bảy ngày
không có thức ăn và nước uống cho đến khi t́m thấy một cây
có trái mọc trên đỉnh sườn núi đá. Tôi leo lên hái trái cây
và bị rơi xuống hốc núi này. Tôi đă nằm ở đây mười ngày qua.
Mong bạn cố gắng kéo tôi lên và đưa tôi ra lại khu rừng, v́
quá yếu sức, tự ḿnh tôi không thể làm được.
Khỉ cảm thấy thương hại người nông dân và quyết định giúp đỡ
ông ta. Nó khiêng một phiến đá nặng và thực tập leo lên leo
xuống cạnh bờ hốc đá để xem thử nó có đủ sức mang nổi sức
nặng của một người hay không. Khi khỉ thấy rằng có thể leo
lên đồi núi không chút ǵ khó khăn, nó liền quay lại nói với
người nông dân:
-
Bây giờ bạn đưa tay ôm chặt cổ tôi. Rồi tôi sẽ từ từ leo lên
đỉnh hốc đá.
Theo lời khỉ dặn, người nông dân trèo lên lưng nó và cả hai
kiên nhẫn thực hiện một cuộc tiến lên cực nhọc. Khi lên tới
đỉnh hốc đá, con khỉ can trường quá đuối sức, liền đặt người
nông dân xuống đất và nói:
-
Tôi quá mệt sau cuộc leo núi khó khăn này, nên tôi cần phải
nghỉ ngơi một lát. Bạn đứng canh chừng và thức tôi dậy nếu
thấy bất cứ con thú dữ nào đến gần.
Con khỉ nằm xuống trên cỏ và ngủ say liền trong lúc ông bạn
nông dân đứng cạnh nó để canh chừng. Mặc dù được con khỉ cứu
sống, nhưng ông ta thật là kẻ vô ơn và tàn ác. Trong khi
đứng trông chừng cho khỉ, tên nông dân đă nghĩ đến một kế
hoạch xấu xa:
-
Thịt khỉ ăn rất ngon. Ta quá đói và yếu sức sau lần té ngă
vừa rồi, nếu ta giết và ăn thịt khỉ ta sẽ mạnh khỏe trở lại.
Rồi ta chẳng cần ở nơi vắng vẻ này mà có thể t́m đường ra
khỏi khu rừng để trở về làng ta.
-
Người nông dân
nh́n quanh t́m thấy một ḥn đá lớn, ông nâng phiến đá lên và
đập vào đầu con khỉ.
Nhưng v́ đang c̣n yếu sức nên ông ta chỉ gây thương tích cho
con vật mà thôi.
Khỉ nhảy lên, đầu bị chảy máu, nó liền nhanh chóng trèo lên
cây. Khi chú khỉ cảm thấy an toàn thoát khỏi sự giết hại của
tên nông dân, nó liền nói lớn:
-
Đồ hèn hạ, sao ông có thể trả ân cho tôi, người đă cứu sống
ông bằng hành động phản trắc như vậy. Ông là con người tàn
ác rồi ông sẽ gặp sự khổ đau do việc làm bất nhân của ông.
Từ đây có con đường dẫn ra khỏi rừng. Nếu ông chạy thoát
không bị thú dữ ăn thịt, cuối cùng ông sẽ về tới nhà. Hăy đi
nhanh lên. Tôi không tin ông được và tôi muốn thấy ông đi xa
trước khi tôi tuột xuống khỏi cây này.
Tên nông dân chạy nhanh theo con đường khỉ đă chỉ dẫn. Nhưng
y không dễ ǵ trốn thoát được hàng chư thiên ở cơi trời đă
thấy biết sự việc xảy ra, nên các ngài quyết định trừng phạt
tên nông dân v́ hành động tội ác của hắn. Khi về tới nhà,
ông ta thấy trên thân ḿnh hiện ra những mụt nhọt ghê rợn và
trong vài ngày sau, chân tay của ông bị thối rửa. Những bác
nông dân khác đuổi y ra khỏi làng và khắp nơi mọi người ai
cũng t́m cách xa lánh; rồi ông ta đành phải đi lang thang
rày đây mai đó trong suốt bảy năm trường. Sau cùng quá khổ
đau v́ điên dại, ông ta t́m đến ẩn náu trong công viên Mi-Ga-Si-Ra
(Migacira) ở thành Ba La Nại (Banaras). Dân chúng thấy tội
nghiệp mang thức ăn và nước uống đến cho ông ta.
Tuy nhiên, v́ quá đau đớn nên không lâu sau đó, người nông
dân đă qua đời. Các vị thiên thần liền đày đọa ông ta xuống
cảnh giới địa ngục để đền tội về những việc làm ác độc mà y
đă gây ra khi c̣n sống trên thế gian.
Trích từ "Những mẫu chuyện tiền thân Đức Phật"
------>
Trở về Phật
Pháp Ngành Thiếu
<------
|