|
Bốn
Nhiếp Pháp
I. Lời nói
đầu:
Đức Phật ra đời
với một ư-niệm lợi sanh; cho nên trong tất cả phương tiện
giáo hóa khuyến tu của Ngài, không một pháp môn nào ra ngoài
mục đích ấy. Phật-tử cũng vậy, học Phật không chỉ riêng
giác-ngộ cho ḿnh mà c̣n giác ngộ cùng khắp tất cả, nghĩa là
phải lợi sanh. Muốn thực-hiện tinh-thần lợi-sanh của đức
Phật, chúng ta cần phải học Bốn Nhiếp Pháp.
II.
Định-Nghĩa:
Bốn Nhiếp Pháp
là bốn phương-pháp nhiếp hóa chúng-sanh, là những phương
tiện giản dị, căn cứ vào ḷng từ-bi giáo hóa chúng-sanh bỏ
tà theo chánh. Phương-pháp nầy ứng-dụng trong mọi trường hợp
và hoàn-cảnh, có công năng giác-ngộ chúng-sanh.
III.
Hành tướng Bốn Nhiếp Pháp:
Bốn Nhiếp Pháp
gồm có: Bố-thí, ái-ngữ, lợi-hành và đồng-sự.
1.
Bố-thí:
Bố thí là đem những ǵ ḿnh có cho những người khác. Bố thí
có ba cách:
a.
Tài thí:
Nghĩa là đem của cải giúp đỡ đời sống thiết-thực cho
chúng-sanh. Như tiền bạc, cơm áo, nhà cửa, thuốc thang
v.v.., đó là ngoại-tài. Hoặc như thân mạng, sức lực, lời nói,
tư-tưởng, ư-kiến v.v.., đó là nội tài.
b.
Pháp thí:
Nghĩa là đem giáo-pháp chân-chính ban cho người khác, giảng
dạy cho chúng-sanh, hoặc tụng kinh niệm Phật để hồi-hướng
công đức cho tất cả chúng-sanh
c.
Vô úy thí:
Nghĩa là dùng tất cả phương-tiện ḿnh có để giúp chúng sanh
an tâm trước mọi sự nguy-hiểm và biến-cố. Khi gặp sự đói kém
ta đem của cải, áo cơm để cho. Khi gặp người khổ đau ta t́m
lời khuyên nhủ. Khi gặp người hoạn nạn ta t́m cách cứu giúp.
Không bao giờ làm những ǵ có hại đến mọi người. Ta hăy
bố-thí bằng sức lực, ư-kiến hay của cải để cho mọi việc được
thành-tựu. Gặp những tai-nạn khủng-khiếp ta hăy t́m phương
cách giải cứu. Sự khổ sống trong sanh tử luân-hồi ta phải
giáo hóa khuyến tu để cầu giải thoát.
2.
Ái ngữ:
Nghĩa là dùng lời nói hiền-ḥa, thân mật, sáng-suốt, rơ-ràng
để cảm-hóa người. Nói lời thành-thật, ngay thẳng không xảo
quyệt để cảm hóa tăng trưởng ḷng tôn kính Phật-Pháp-Tăng.
3.
Lợi hành:
Là tất cả những hành động có lợi ích như: Thực hành tài thí
để tương-trợ đời sống vật chất cho chúng-sanh, thực hành
pháp thí để giáo hóa và thực hành hạnh vô úy thí để loại bỏ
những tư-tưởng khiếp nhược cho chúng-sanh; giữ giới
thanh-tịnh siêng-năng tu-hành, diệt trừ tham dục và si-mê để
lợi ích cho sự tu tập. Lợi hành trong công việc chỉ đem lại
lợi-ích trực tiếp tạm thời cho chúng-sanh, nhưng lợi hành
trong sự tinh-tấn tu tập mới tích cực lợi ích chúng-sanh một
cách sâu rộng.
4.
Đồng sự:
Là cùng sống với mọi người trong mọi công việc, mọi hoàn
cảnh không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, chức tước, quyền
hạn, tư-tưởng v.v...
IV. Sự lợi
ích của Bốn Nhiếp Pháp:
Ngoài công việc
nhiếp hóa, Bốn Nhiếp Pháp c̣n có công năng đem lại sự lợi
ích hoàn-toàn cho chúng-sanh:
1.
Bố thí:
Giải thoát cảnh khổ bần cùng, tội chướng trong đời nầy và
nhiều đời, giải thoát mọi nỗi lo sợ.
2.
Ái ngữ:
Tất cả kinh điển huyền diệu sẽ được thấu hiểu sâu xa, phiền
năo đau khổ sẽ được tận diệt, đem lại sự an vui, công đức
được tăng trưởng.
3.
Lợi hành:
Chúng-sanh sẽ được tăng tiến phước thiện trong tất cả hành
vi, tăng tiến đức độ trong tất cả ư-niệm.
4.
Đồng sự:
Chúng-sanh được cải thiện tất cả hành động và ư nghĩ xấu để
trở thành người hoàn toàn.
V. Kết luận:
Bốn Nhiếp Pháp
là một pháp môn rất cụ thể. Căn cứ vào ḷng từ-bi vô-lượng
của đức Phật, th́ hạnh lợi sanh là hạnh chính trong tất cả
các hạnh của đức Phật. V́ thế Bốn Nhiếp Pháp có một giá trị
siêu việt và tiêu biểu ư-chí cao rộng của đức Phật.
------>
Trở về Phật
Pháp Ngành Thiếu
<------
|