|
Chánh niệm Và Tỉnh Thức
I. Em nghe:
Chánh là ngay thẳng, chân chính, niệm là đang nhớ, đang nghĩ
tới. Chánh niệm là nhớ nghĩ chân chánh, là đặt những điều
ngay thẳng, tốt đẹp vào trong tâm nhớ nghĩ của ḿnh.
Tỉnh thức là biết ḿnh đang ở trong chánh niệm hay giật ḿnh
dừng lại khi nhận ra ta đă thất niệm.
Chúng ta thường thất niệm trong khi ăn. Hương vị đến và đi
thật nhanh. V́ tham muốn thưởng thức liên tục nên trong khi
miệng c̣n đang ngậm thức ăn mà tay đă gắp miếng khác. Chúng
ta chẳng biết đến tiến tŕnh của sự ăn. Hăy
nuốt hết thức ăn trong
miệng trước khi gắp miếng khác. Làm như thế chúng ta sẽ trở
nên nhạy bén với cơ thể ḿnh và biết được số lượng thực phẩm
cần dùng cho cơ thể. Chúng ta sẽ không bị ăn quá độ nếu biết
ăn trong chánh niệm. Chánh niệm ngay cả lúc ăn uống giúp
chúng ta duy tŕ chánh niệm liên tục suốt ngày, không chừa
một khoảng hở nào khiến
phiền năo có thể xen vào.
II. Em suy nghiệm:
Chánh niệm và tỉnh thức rất cần thiết cho chúng ta. Thế nào
là đang sống trong chánh niệm (nói cách khác là sống tỉnh
thức)?
Sống trong chánh niệm tỉnh thức là sống với giây phút hiện
tại - bây giờ và ở đây. Ta ư thức được rơ ràng là ta đang
làm ǵ, nghĩ ǵ, nói ǵ. Không mơ mộng về quá khứ đă qua để
tiếc nuối hay về một tương lai chưa đến để bám víu, chấp
chặt vào.
Hăy lấy một ví dụ: khi nghe một câu chuyện, một bài hát hay
khi xem một bộ phim, nh́n một h́nh
ảnh, ta nghĩ đến một t́nh cảm tốt đẹp, một điều thiện, lành,
chính đáng. Khi nghe một tiếng chuông, ta dừng lại mọi ư
nghĩ để niệm Phật. Lúc ấy là ta đang sống trong chánh niệm.
Trái lại, khi đọc một quyển sách, xem phim mà ta nghĩ đến
danh lợi, tài sắc, chán đời, phiền năo, hay đâm ra muốn trốn
tránh cuộc đời, mơ mộng vẩn vơ, không biết ta đang nghĩ ǵ,
làm ǵ, th́ đó là ta đang sống trong thất niệm, tà niệm. Như
vậy có thể nói chánh niệm là ngọn đèn thắp sáng tâm ư chúng
ta. Như một bài kệ có nói: "Chánh niệm là ánh sáng, Thất
niệm là bóng tối". Thất niệm kéo ta về với quá khứ để nuối
tiếc hay đẩy ta tới tương lai, đưa ta vào những lo âu, tính
toán, mưu đồ, giận hờn, ganh tị, bực dọc, phiền năo. Và lúc
đó ta không có tự do thảnh thơi để tiếp xúc với thực tại
nhiệm mầu của cuộc sống đang xảy ra quanh ta.
Trong tâm chúng ta đă sẵn có những hạt giống của chánh niệm.
Tu tập chính là tưới tẩm những hạt giống chánh niệm đó.
Không tu tập th́ những hạt giống này bị vùi lấp trong những
lớp thất niệm, khổ đau, phiền năo. Chánh niệm là năng lực
đem ta trở về với sự an trú trong hiện tại, và sống trọn vẹn
trong hiện tại là sống tỉnh thức.
III. Em Tu Tập:
§
Mỗi buổi sáng thức dậy em tập thở và mỉm cười để đón một
ngày mới, em đọc bài kệ:
Thức dậy miệng mỉm cười,
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nh́n cuộc đời.
§
Rồi em đi đánh răng và súc miệng trong ư thức giữ ǵn chánh
ngữ, em nhẩm trong ḷng bài kệ đánh răng và súc miệng:
Đánh răng và súc miệng,
Cho sạch nghiệp nói năng
Miệng thơm lời chánh ngữ
Hoa nở tự vườn tâm.
§
Và mỗi khi múc nước để rửa tay, em xin nguyện cho mọi người
có đôi bàn tay sạch để phụng sự chúng sanh mọi loài:
Múc nước để rửa tay,
Xin nguyện cho mọi người
Có đôi bàn tay sạch
Ǵn giữ trái đất này.
Mục đích những bài kệ là để làm những động tác chậm lại để
ta có cơ hội quan sát thấu đáo những ǵ đang xảy ra.
§
Ngày Chủ Nhật đi sinh hoạt, khi nghe anh/chị Huynh Trưởng
Trực hô "Phật Tử !", em trả lời "Tinh tấn!"
Với câu khẩu hiệu này ta cũng có thể thực tập Chánh niệm.
Mặc dù chỉ có 2 chữ nhưng cũng có đầy đủ ư nghĩa là: "Thưa
Anh/ Chị, em đang có mặt ở đây, em biết ḿnh là Phật Tử, em
thực hành hạnh Tinh tấn của đức Bổn Sư, em luôn cố gắng hết
sức ḿnh làm điều thiện, tránh điều ác, và giữ tâm ư trong
sạch. Em xin hứa với các Anh/Chị em sẽ chuyên cần đi sinh
họat GĐPT, chuyên cần tu học để được an lạc và đem an lạc
đến cho mọi người chung quanh."
§
Trước khi đi ngủ ta cũng thở và kiểm điểm lại xem ngày hôm
nay ta đă thực tập Chánh niệm Tỉnh thức có tốt không. Ta có
để cho hờn giận, buồn phiền, ganh ghét xâm chiếm ta không?
Có bao nhiêu lần như vậy trong ngày hôm nay? Cuối cùng ta
sám hối những sai lầm trong ngày, tự hứa là ngày mai sẽ tốt
hơn hôm nay.
Tóm lại, điều quan trọng là đào luyện cho tâm ḿnh có sự
tỉnh thức đều đặn trong mọi lúc từ khi thức dậy cho đến khi
đi ngủ. Nếu nghĩ rằng chỉ có lúc ngồi và đi mới hành thiền,
lúc nghỉ không quan trọng th́ ta đă làm cho việc hành thiền
gián đoạn và mất trớn. Phải chánh niệm trong mọi động tác
của thân và tâm. Đây là
một sự tu tập đ̣i hỏi sự nổ lực tinh tấn nhưng phải làm với
sự cân bằng thanh thản, an lạc và thảnh thơi.
Câu hỏi:
1.
Chánh niệm là
ǵ?
2.
Sống trong
chánh niệm có lợi ǵ?
3.
Thế nào là tưới
tẩm những hạt giống chánh niệm?
4.
Em đă thực tập
Sống Trong Chánh Niệm như thế nào?
------>
Trở về Phật
Pháp Ngành Thiếu
<------
|