Mẫu Chuyện Đạo:
Đức Phật với La
Hầu La
Khi chưa thành đạo, La Hầu La (con của Thái Tử
Tất Đạt Đa và Công Chúa Da Du Đà La) tính t́nh
cộc cằn, lười biếng không chịu lo tu học, đức
Phật liền bảo La Hầu La về tịnh xá Hiền Độ để tu
học trong chín mươi (90) ngày không dừng nghỉ và
sám hối tội lỗi.
Khi đức Phật đến thăm, La Hầu La đem một chậu
nước đến cho Phật rửa chân. Rửa xong đức Phật
hỏi La Hầu La rằng:
-
Nước trong chậu bây giờ có thể dùng để uống được
không?
-
Bạch Thế Tôn, không thể dùng được. Trước đây
nước sạch, nhưng bây giờ rửa chân nước bị dơ bẩn
không thể uống được.
Phật dạy rằng:
-
Con cũng như vậy, là con ta, là cháu vua Tịnh
Phạn, từ bỏ cuộc sống xa hoa để sống xuất gia tu
hành. Nếu con không lo chăm tu học, để tâm ô uế
cũng như nước bẩn kia không thể dùng được.
Phật bảo La Hầu La đổ chậu nước đi và nói:
-
Chậu kia không c̣n nước bẩn, vậy có thể dùng
đựng thức ăn được không?
-
Bạch Thế Tôn, không thể dùng được v́ chậu đă
mang tên đựng nước bẩn.
Phật dạy La Hầu La:
-
Con cũng vậy, tuy làm kẻ tu hành nhưng tâm biếng
nhác, miệng nói điều chẳng lành và bị tiếng đồn
không tốt. Cũng như cái chậu kia không dùng vào
việc cao trọng được.
Đức Phật lấy cái chân hất chậu làm cho nứt bể và
hỏi La Hầu La:
-
Con có tiếc cái chậu bể không?
-
Bạch Thế Tôn, cái chậu rửa chân là vật không quư
nếu bể cũng không lấy ǵ làm tiếc.
Phật bảo La Hầu La:
-
Con cũng vậy, tuy là kẻ tu hành nhưng đă mang
tiếng xấu, nên chẳng có ai thương quư, cũng như
con không quư cái chậu kia.
Nghe lời Phật dạy La Hầu La lấy làm xấu hổ, bèn
phát tâm sám hối và từ đó về sau tinh tấn tu
hành.