Con Nai Hiền
Thuở xưa ở một khu rừng bên
bờ sông Hằng nước Ấn Độ có một
con Nai lông vàng óng ánh tuyệt đẹp, nói được
tiếng người. Nai rất hiền và được
sự kính mến của những súc vật
khác trong rừng.
Một hôm Nai Hiền ra bờ sông xem nước lụt,
bỗng nghe tiếng kêu cứu của một người
bám vào khúc gỗ trôi lăn theo gịng nước chảy mạnh.
Thấy vậy động ḷng thương, Nai hiền
liều ḿnh nhảy xuống nước cứu người ấy
vào bờ. Cứu xong Nai Hiền quá mệt nhưng vẫn
cố đứng cạnh chăm sóc v́ nạn nhân bất
tĩnh. Khi tỉnh dậy người kia lấy làm mừng
rỡ nhưng không biết ai đă hy sinh cứu ḿnh. Ngơ ngát
nh́n chung quanh chỉ thấy nai Hiền, ông ta liền sụp
lạy tạ ơn Nai. Nai bảo ông ta trở về nuôi
nấng vợ con và dặn ông ta không được cho
ai biết là có Nai ở đây.
Lúc bấy giờ trong cung điện , Hoàng Hậu nằm
mộng thấy con Nai Hiền rất đẹp đang
thuyết Pháp bằng tiếng người. Bà yêu cầu
nhà Vua cho người t́m bắt Nai. Nhà Vua liền ra lệnh:
- Nếu ai bắt được Nai hoặc chỉ chổ Nai ở sẽ được
trọng thưởng.
Nghe được tin ấy người được
Nai cứu v́ quá tham giải thưởng to lớn liền
quên lời dặn của Nai Hiền nên dẫn nhà Vua đi
bắt Nai.
---------------------------------------------
Khi nhà Vua và quân lính đến chổ Nai ở,
Nai lấy làm lạ hỏi nhà Vua:
- V́ sao nhà Vua biết tôi ở đây? Nhà Vua chỉ vào người được
Nai cứu và bảo:
- Chính người nầy đă dẫn ta đến đây.
Sau đó nhà Vua nh́n vào người kia th́ thấy mặt
mày tự nhiên đầy máu mủ. Nai Hiền nói với
Vua:
- Đó là quả báo của kẻ quên ơn người giúp
ḿnh, v́ tôi đă cứu người đó khỏi chết.
Nhà Vua hiểu chuyện lấy làm tức giận định
hạ lệnh giết người kia. Nai hiền liền
xin nhà Vua tha cho người ấy. Nhà Vua cảm phục
Nai Hiền nên tha cho người đó và bỏ ư định
bắt Nai Hiền.
------> Trở về Phật
Pháp Ngành Oanh <------
|