Chuyện Tiền Thân:
Con Voi Hiếu Nghĩa
Ngày xưa ở xứ Ba La Nại có một vị Vua thường dẫn lính
vào rừng săn bắn. Một hôm nhà Vua thấy một con voi trắng
tuyệt đẹp, vua bắt về sai lính trông nom cẩn thận và lo
cho ăn uống sung sướng.
Nhưng kể từ khi bị bắt, voi chỉ khóc đầm đ́a không chịu
ăn uống. Tên lính trông nom liền tŕnh lên nhà Vua điều
ấy. Vua liền tự ḿnh đến chuồng và hỏi voi tại sao không
ăn uống mà cứ khóc măi như thế.
Voi liền quỳ xuống thưa rằng:
-
Tâu bệ hạ, tôi c̣n cha mẹ già ở rừng xanh không thể đi
kiếm ăn được, chỉ trông cậy vào ḿnh tôi. Nay tôi sa cơ
bị bắt, cha mẹ tôi chắc sẽ chết đói. Thà tôi chịu chết
c̣n hơn sống mà không làm tṛn hiếu đạo.
Nghe xong nhà Vua động ḷng thương mến thả cho voi về
rừng. Voi quỳ xuống tạ ơn và hứa sẽ trở lại hầu hạ Vua
sau khi nuôi dưỡng cha mẹ già đến khi qua đời. Xong voi
vội vă chạy về rừng, nơi cha mẹ ở.
Mười hai năm sau, khi Vua đang ngự tại triều, bỗng thấy
con voi năm trước trở lại, thân thể gầy c̣m. Voi quỳ
xuống thưa với nhà Vua là cha mẹ voi đă qua đời. Nhớ lời
hẹn xưa voi trở về hầu hạ Vua.
Nghe xong Vua khen con voi có hiếu nghĩa, biết giữ lời
hứa nên sai người trông nom con voi quư đến già chết.
Con voi ấy là tiền thân của đức Phật Thích Ca.