Chuyện Tiền Thân:
Chiếc Cầu Muôn Thuở
Trong một khu rừng xanh tươi thuộc núi Hy Mã Lạp Sơn, xứ
Ấn Ðộ, có một cây xoài khổng lồ mọc cạnh bờ sông Hằng.
Trên cây, có một đàn vượn cả ngàn con họp thành một quốc
gia riêng biệt, do một vượn chúa thân hình đẹp đẽ, sức
mạnh phi thường đứng đầu. Ðến mùa xoài trổ trái to, thơm,
ngon đó là lương thực đủ dùng cho cả quốc gia vượn.
Vượn chúa cẩn thận lắm, nó ra lệnh cho tất cả bầy vượn
ăn hết trái xoài khi xoài còn xanh, không được đợi xoài
chín, cả đoàn vâng lời làm theo. Nhưng rủi thay, một
chuyện không may xảy đến, một trái xoài to bị tổ kiến
che lấp nên dần dà chín mùi rồi rụng xuống sông trôi
theo giòng nước. Nước cuốn trái xoài chín vào trong hồ
bơi của Vua xứ Ba La Nại, gặp đúng lúc nhà Vua đang tắm.
Ðược quả xoài to chín thơm nên nhà Vua ăn thử lấy làm
thích thú và hôm sau ra lệnh cho quân lính chèo thuyền
theo dòng sông đi tìm chỗ cây xoài mọc.
Sau ba ngày mệt nhọc nhà Vua và quân lính tìm được cây
xoài vĩ đại ấy và nhìn thấy trên cây đàn vượn đang
chuyền cành. Nhà Vua tức giận ra lệnh tàn sát đàn vượn
đã hổn xược ăn hết xoài chín ngon trước nhà Vua. Nhưng
trời đã sẩm tối, quân lính phải bao vây chờ hôm sau mới
ra tay.
Ðêm đó đàn vượn vô cùng hoảng sợ. Riêng vượn chúa lại
rất bình tỉnh, nó lén đến cành cây ngã về phía dòng sông,
lấy hết sức phóng qua khỏi bờ bên kia. Vượn chúa tìm
được những đoạn dây và hết sức vui mừng nối lại rồi buộc
một đầu vào gốc cây còn đầu kia buộc vào thân mình. Ðoạn
vượn chúa dùng hết sức lực phóng về phía cành xoài với
mục đích bắt thành chiếc cầu dây cứu đàn vượn. Rủi thay
sợi dây ngắn một đoạn nên khi hai chân trước vừa bám
được vào cành cây thì dây đã căng thẳng và chính thân
của vượn chúa nối thế một đoạn dây.
Vượn chúa ra lệnh cho cả đoàn vượn lần lượt sang sông.
Bầy vượn ngần ngại vì phải dẫm lên mình vượn chúa. Nhiều
con cảm động khóc nhưng tình thế bắt buộc đành phải trốn
thoát sang sông. Con vượn cuối cùng khá lớn tên là
Davadatta vốn ganh ghét vượn chúa nên nó dẫm mạnh lên
mình của vượn chúa. Vượn chúa đau đớn gần muốn chết
nhưng vẫn cắn răng chịu đựng để cứu con vượn gian ác ấy
qua sông thoát chết.
Qua được sông rồi, con vượn Devadatta nhìn lại lấy làm
ân hận, rơi hai giòng lệ vì thấy vượn chúa lông lá tơi
bời không cử động được nữa.
Sáng dậy vua Ba La Nại truyền lệnh tiến quân, nhưng tất
cả đều lấy làm lạ vì trên cây không còn con vượn nào cả.
Nhìn lại chỉ thấy một chiếc cầu dây bắt ngang sông, từ
mình một con vượn lớn. Các thợ rừng cho biết đó là con
vượn chúa. Bấy giờ nhà Vua mới hiểu thấu đầu đuôi và
tĩnh ngộ. Ngài nghĩ đến sự ích kỷ của mình chỉ vì những
trái xoài mà định gây nên sự tàn sát thảm khốc. Ngài
liền ra lệnh lui quân và tự tay vuốt ve săn sóc vượn
chúa cho đến khi tĩnh lại.
Sự hy sinh của vượn chúa làm cho nhà Vua hối cải sửa đổi
cách trị dân và làm lành tránh ác.
Vượn chúa là tiền thân của đức Phật Thích Ca.